Những cộng đồng bản địa ở Vùng Vịnh California
Tôi muốn giới thiệu một chút về những cộng đồng người bản địa ở Vùng Vịnh miền bắc California.
Tôi muốn nghiên cứu chủ đề này vì tôi thấy rõ mặc dù tôi lớn lên và đang sống ở Vùng Vịnh California,
tôi hầu như không biết gì về lịch sử địa phương của nơi này – đặc biệt là lịch sử của những người đầu
tiên mà đã sống ở đây, người bản địa.
Trước hết, tôi muốn giới thiệu một câu cho các bạn:
"Tất cả đất liền này là đất bị ăn cắp."
Đầu tháng này, chúng ta đã làm lễ kỷ niệm ngày 4 tháng 7, ngày độc lập của Mỹ. Nước này được thành
lập từ sự xâm chiếm, thực dân, và tội diệt chủng. Người từ nước ngoài (Tây Ban Nha, Anh, Pháp, v.v.)
định cư ở đâu, người bản địa bị giết ở đó. Làm sao chúng ta ăn mừng sự tự do được, khi cuộc sống của
chúng ta đã được xây dựng trên đất bị ăn cắp? Hiện nay trong California và trên khắp nước Mỹ,
có những tổ chức người bản địa mà đang đấu tranh cho dân quyền, dịch vụ xã hội, sự bình đẳng, và
công lý.
3 cách ở Vùng Vịnh California để ủng hộ cuộc đấu tranh của những người bản địa địa phương
1) Sự công nhận đất liền của người bản địa (Indigenous land acknowledgement)
Thời kỳ trước đây có rất nhiều nhóm người bản địa sống ở Vùng Vịnh California. Bộ tộc Ohlone là nhóm
bản địa chính tại Vùng Vịnh, và bộ tộc này bao gồm nhiều nhóm khác nhau: những người Chochenyo và
Karkin thì sống ở Vịnh Đông, những người Ramaytush thì sống ở San Francisco, những người Yokut thì
sống ở Vịnh Nam và Thung Lũng Trung.
Khi tôi đã tham dự những hội thảo và sự kiện mà liên quan với chủ đề công bằng xã hội, thì những
người thuyết trình thường làm một sự công nhận vùng đất liền hiện tại.
Một ví dụ: "Xin chào qúy vị, và chào mừng quý vị đến trình bày này. Trước hết tôi muốn thừa nhận là
chúng ta đang đứng trên đất của người Yokut Ohlone, những người đã và đang còn sống ở thành phố
San Jose và Vùng Vịnh California." Đó là một ví dụ ngắn. Sự công nhận đất liền có thể dài hơn, tùy theo
người thuyết trình. Một điều rất quan trọng là chúng ta nên hiểu lịch sự lâu đời của mảnh đất chúng
ta đang sống, và chúng ta nên cố gắng tìm hiểu vai trò của chúng ta trong lịch sử đó. Chủ nghĩa thực
dân là một quy trình vẫn đang xảy ra – và chúng ta cần cố gắng hiểu những cách chúng ta tham gia
trong quy trình thực dân này.
2) Những chương trình giảng dạy trong trường học
Lịch sử chân thực của nước Mỹ thường xuyên bị xóa bỏ trong những sách giáo khoa. Do đó một điều
cực kỳ quan trọng là tất cả học sinh trong California được dạy về lịch sử thật, với một chương trình
giảng dạy miêu tả đúng đắn lịch sự diệt chủng và áp bức của tiểu bang California. Chính quyền của
những thành phố ở vùng Vịnh Đông ở California đã phát triển và tạo ra một chương trình giảng dạy
như vậy về người Ohlone và Bay Miwok cho môn học lịch sử tiểu học. Cũng cực kỳ quan trọng là
chương trình giảng dạy này cũng dạy cho học sinh về văn hóa, con người, và phong tục quá khứ và hiện
tại của người Ohlone và Bay Miwok. Tôi muốn các bạn chú ý: tôi đã nói "văn hóa, con người, và phong
tục quá khứ và hiện tại." Khi tôi nghiên cứu chủ đề này, tôi thấy nhiều người bản địa muốn nhắc mọi
người đến một điều rất quan trọng: người bản địa không phải là một nhóm người thuộc về ngày xưa
thôi; họ là người đang sống hiện tại; họ là người thật và họ đang liên tục đấu tranh cho quyền sống.
3) Thuế điền địa Shuumi (Shuumi Land Tax)
Ở vùng Vịnh Đông California, trong lãnh thổ Chochenyo và Karkin, tất cả người mà không phải là người
bản địa có thể trả một thuế điền địa để ủng hộ cộng đồng bản địa địa phương. Thuế này tên là thuế
điền địa Shuumi, và nó là một thuế tự nguyện; người ta không bao giờ bị bắt buộc phải trả thuế này.
Trong tiếng Chochenyo, "Shuumi" có nghĩa là "quà tăng." Cái thuế điền địa Shuumi ủng hộ việc của
cộng đồng bản địa để mua lại và bảo vệ đất của họ. Cái thuế cũng giúp cộng đồng này xây dựng các
trung tâm cộng đồng để các thế hệ người bản địa hiện tại và tương lai có cơ hội để phát triển mạnh
ở California.
Bộ tộc Ohlone gọi nó là mốt loại "thuế" chứ không phải "đóng góp" gì vì từ "thuế" khẳng định chủ
quyền của họ. Bộ tộc Ohlone không được chính phủ liên bang chấp nhận, cho nên thuế điền địa
Shuumi là một cách cho người bản địa để nhận tài nguyên mà họ đã bị chính phủ từ chối. Chúng ta
cần phải thừa nhận vai trò của chúng ta: chúng ta là người thực dân và chúng ta có trách nhiệm để trả
lại một cái gì đó nếu chúng ta có thể.



Người bản địa ở Mỹ thật sự đã bị áp bực quá lâu rồi. Chị cũng muốn tim hiểu thêm về chủ đề này. Cảm ơn Treasure vì đã thông báo về vấn đề này.
ReplyDelete